Tần vương Doanh bao gồm trọng dụng Úy Liêu, quyết trung ương thống duy nhất Trung Nguyên, không hoàn thành tiến công các nước chư hầu. Ông phá vỡ vạc liên minh giữa Yên cùng với Triệu, khiến nước im mất một trong những tòa thành.

Bạn đang xem: Đừng tin phim ảnh! đây mới là bối cảnh thực sự kinh kha hành thích tần thủy hoàng

Thái tử Đan của nước lặng vốn trước kia làm bé tin sinh hoạt Tần. Ông thấy Tần vương vãi quyết trung khu kiếm tính những nước, lại chỉ chiếm của Yên một trong những tòa thành, liền trốn về Yên. Ông rất căm thù nước Tần, quyết báo oán cho nước Yên. Tuy vậy ông không rèn luyện binh mã, cũng không cho là tới việc liên kết với những nước để cùng chống Tần, lại giữ hộ gắm vận mệnh nước im vào hành vi ám cạnh bên Tần Vương. Hoàng thái tử Đan rước hết của cải để tìm đến được người có thể hành ham mê Tần Vương.


Sau đó, hoàng thái tử Đan tuyển chọn được một anh dũng rất tài giỏi năng, là khiếp Kha. Ông tôn khiếp Kha có tác dụng thượng khách, nhịn nhường xe ngựa của bản thân mình cho gớm Kha dùng, nhằm Kinh Kha cũng ăn diện như mình. Bởi vậy, gớm Kha hết lòng cảm kích hoàng thái tử Đan.

Lịch sử china năm 230 trước Công nguyên, Tần khử Hàn. Hai năm sau, đại tướng mạo Vương Tiễn của Tần thu được đô thành Hàm Đan của Triệu, rồi tiến quân lên phía bắc, tới liền kề nước Yên.

Thái tử Đan gấp vã đi kiếm Kinh Kha cùng nói: “Nếu rước quân hạn chế lại Tần thì như trứng chọi đá, muốn link với các nước nhằm hợp tung phòng Tần, cũng ko kịp nữa. Tôi nghĩ chỉ với cách cử một dũng sĩ đóng vai sứ đưa sang yết kiến vua Tần, thừa cơ tiến cạnh bên vua Tần. Buộc ông ta trả lại khu đất đai cho các nước. Nếu như vua Tần thuận theo thì giỏi nhất, còn nếu như không thì giết đi. Tráng sĩ xem như thế có được không?”

Kinh Kha nói: “Cũng rất có thể được. Nhưng hy vọng đến sát vua Tần, nhất thiết phải làm cho ông ta tin là ta đến ước hoà. Nghe nói vua Tần từ lâu đã ao ước có miền đất phì nhiêu là Đốc kháng (nay ở thị trấn Trác Hà Nam). Ngoài ra, tướng tá nước Tần là Phàn Vu Kỷ đã lưu vong tại nước Yên, vua Tần đã treo thưởng nhằm bắt ông ta. Trường hợp tôi có thể mang theo đầu của tướng mạo quân Phàn Vu Kỳ và phiên bản đồ vùng Đốc kháng sang dơ lên vua Tần, thì ông ta new chịu tiếp con kiến tôi. Như vậy, tôi mới rất có thể hành sự được.

Thái tử Đan cảm xúc khó xử nói: “Bản trang bị vùng Đốc phòng thì được, còn Phàn tướng mạo quân thì vì bị nước Tần bức hại buộc phải mới chạy sang nương nhờ ta, ta sao rất có thể nhẫn trọng tâm làm hại ông ta?”

Kinh Kha biết hoàng thái tử Đan ko nỡ thao tác làm việc đó, liền tự mình tới chạm chán Phàn Vu Kỳ, nói: “Tôi bao gồm ý định góp nước yên trừ hậu thiến và còn có thể báo oán cho tướng tá quân, tuy nhiên còn một điều rất cạnh tranh nói”.

*

Phàn Vu Kỳ vội vàng nói: “Điều gì ? Xin cứ nói” gớm Kha trả lồi: ‘Tôi quyết định đi hành thích, nhưng lại lại sợ không được Tần vương tiếp kiến. Bây chừ Tần Vương sẽ treo thưỏng để bắt tướng quân. Nếu như tôi có được chiếc đầu của tướng tá quân rước dâng mang lại ông ta, thì nhất định được tiếp kiến”.

Phàn Vu Kỹ nói: “Được, ngài hãy đem đi”. Nói rồi, rút bảo kiếm, đâm cổ từ bỏ sát.

Thái tử Đan sẵn sàng một nhỏ dao găm rất sắc, bao gồm tẩm thuốc độc, chỉ cần đâm sướt da bị chảy máu là người bị đâm sẽ chết ngay. Ông trao dao ẹầm đến Kinh Khà để sử dụng làm phương pháp hành thích. Kế bên ra, còn cử một siêu nhân mới mười ba tuổi thương hiệu là Tần Vũ Dương đi theo có tác dụng trợ thủ mang đến Kinh Kha.

Năm 227 trước Công nguyên, kinh Kha trường đoản cú nước yên lên đường đi Hàm Dương. Hoàng thái tử Đan và một số tân khách, mặc áo xống tang tiễn khiếp Kha ở mặt sông Dịch (nay ở huyện Dịch, Hà Bắc). Trước khi từ biệt, ghê Kha đựng tiếng hát:

“Gió liu riu chừ, sông Dịch lạnh ghê

Tráng sĩ một ra đi chứ, không trở về”.

Nghe lời ca bi tráng, phần lớn người có mặt đều rơi nước mắt. Gớm Kha kéo Tần Vũ Dương lên xe, không hề quay đầu lại.

Kinh Kha mang lại Hàm Dương. Tần vương vãi Doanh chủ yếu nghe nói nước yên ổn phái sứ giả có đầu Phàn Vu Kỳ và phiên bản đồ vùng Đốc kháng tới thì vô cùng phấn khởi, tức khắc hạ lệnh đến Kinh Kha vào tiếp loài kiến ở Cung Hàm Dương.

Nghi thức triều kiến bắt đầu. Tởm Kha bung chiếc cỗ ván đựng đầu Phàn Vu Kỳ, Tần Vũ Dương bưng dòng khay đựng bạn dạng đồ, tiến từng bưóc lên bậc thềm cung điện.

Xem thêm: Sau Khi Nâng Mũi Bao Lâu Thì Hết Sưng, Đẹp Tự Nhiên Trở Lại

Tần Vũ Dương thấy quang cảnh uy nghiêm của triều đình nước Tần, bất giác run lên gắng cập.

Các thị vệ của vua Tần liền quát lớn: “Sứ giả nguyên nhân biến sắc?”

Kinh Kha xoay đầu lại nhìn, thấy mặt Tần Vũ Dương vừa trắng bệch vừa xanh xám, liền cười cợt nói cùng với Tần Vương: “Kẻ xã dã đó, xưa nay chưa từng được thấy sự uy nghiêm của hoàng thượng nên không tránh được sợ hãi. Xin bệ hạ thể tình cho”.

Tần Vương bao gồm chút hoài nghi, ngay tức thì bảo gớm Kha; “Bảo Tần Vũ Dương trao bạn dạng đồ đến nhà ngươi, 1 mình nhà ngươi lên thôi”.

Kinh Kha dìm lấy bạn dạng đồ, bỏ lên chiếc săng đựng thiết bị cấp, bưng lên dâng Tần Vương. Tần vương Doanh thiết yếu cho mở hòm, trái nhiên là đầu của Phàn Vu Kỳ. Tức thì sai gớm Kha mở bản đồ ra xem. Ghê Kha thong thả giở cuốn phiên bản đồ, tôi khi giở hết thì lộ ra chiếc dao găm vẫn được sẵn sàng sẵn từ trước.

Tần Vương chú ý thấy, giật mình nhảy đầm thót lên. Gớm Kha vội cầm cố dao găm, tay trái níu chặt ống tay áo Tần Vương, tay phải nhắm ngực Tần vương vãi đâm tới.

Tần Vương chính đánh khỏe mạnh về phía sau, có tác dụng đứt Ống tay áo rồi bỏ chạy về phía bình phong toan chạy ra ngoài. Ghê Kha xông lên đuổi, Tần vương vãi thấy chạy không thoát tức tốc chạy vòng quanh cái cột đồng trên điện. Ghê Kha xua theo sau, hai bạn chạy vòng xung quanh như đèn cù.

Xung quanh Tần Vương có tương đối nhiều quan hầu, cơ mà tay ko tấc sắt, thị vệ đứng bên dưới thềm tuy tất cả vũ khí, mà lại theo luật pháp của nước Tần, không tồn tại lệnh của Tần vương thì không được lên điện. Mọi người kinh hoàng. Nhưng mà Tần Vương vào cơn hoảng hốt, không kịp lên tiếng gọi võ sĩ.

Trong sô’ quan liêu hầu cận, gồm một thày thuốc, nhanh trí, đem túi thuốc ném mạnh tay vào Kinh Kha. Gớm Kha sử dụng tay gạt, túi thuốc đó cất cánh sang một bên.

Trong phút giây đó, Tần vương vãi Doanh chủ yếu xoay mình rút được bảo kiếm, chém đứt chân trái của ghê Kha.

Kinh Kha ngã xuông, ráng dao găm phóng về phía Tần Vương. Tần vương vãi né tránh, con dao bay vụt qua tai, trúng vào cột đồng, toé lửa.

Tần vương thấy vào tay ghê Kha không thể vũ khí, lập tức tiến lên, chém thêm mấy nhát. Ghê Kha bị tám lốt thương, biết vụ việc đã hoàn toàn thất bại. Ngay tắp lự cười âu sầu nói: ”Ta không sớm hạ thủ ngay lập tức là vì mong muốn bức ngươi buộc phải trả lại khu đất đai cho nước Yên”.

Lúc đó, vũ sĩ sẽ ùa lên điện, giết bị tiêu diệt Kinh Kha, và Tần Vũ Dương ở dưới thềm cũng bị các vũ sĩ dứt tính mạng.