TTO - các ông bố bà mẹ china thường hoàn toàn có thể xoay xở được với tất cả điều mà các bậc phụ chủng loại phương Tây tất yêu làm được.

Bạn đang xem: Sách khúc chiến ca của mẹ hổ


Phóng to
TTO - các ông bố bà mẹ trung quốc thường hoàn toàn có thể xoay xở được với mọi điều mà những bậc phụ mẫu mã phương Tây thiết yếu làm được.

Một lần, khi tôi còn nhỏ - mà có thể không có một lần - khi tôi sấc sược tỏ ra bất kính với mẹ, cha tôi đã khó tính gọi tôi là “đồ rác rưởi rưởi” bằng phương ngữ Phúc kiến của bọn chúng tôi. Điều này còn có tác động thật kỳ diệu. Tôi cảm thấy vô thuộc xấu hổ về đều điều mình đã làm. Tuy thế điều này không hề động đụng gì đến lòng trường đoản cú trọng của tôi hay bất cứ thứ gì giống như như thế. Tôi biết đúng mực bố tôi đã đánh giá cao tôi như vậy nào. Thực thụ tôi không hề nghĩ bản thân là thứ vô trò vè hay cảm xúc mình giống hệt như một sản phẩm công nghệ rác rưởi.

Khi đã làm mẹ, gồm một lần tôi cũng làm điều này với Sophia, tôi gọi nhỏ là rác rưởi rưởi bằng tiếng Anh lúc nó cư xử hỗn láo với tôi. Việc này xẩy ra trong một giở tiệc, cùng ngay nhanh chóng tôi bị tẩy chay. Một vị khách hàng tên là Marchy vô cùng cạnh tranh chịu, cô ấy phân phát khóc lên và quăng quật về sớm. Gia chủ - đứa bạn Susan của mình - đã cố gắng thanh minh nạm cho tôi với những vị khách hàng còn lại.

“Trời ơi, tất cả chút hiểu lầm ở đây. Amy chỉ nói xa xăm thế thôi - đề xuất không như thế nào Amy? Chị không tình thực coi Sophia là ‘rác rưởi’.”

“À, vâng, đúng thế. Tuy vậy nó đúng sinh sống trong văn cảnh đó,” tôi cố gắng giải thích. “Người trung quốc nhập cư công ty chúng tôi thường nói vậy.”

“Nhưng chị đâu chỉ là người trung quốc nhập cư,” ai đó cảnh báo tôi.“Đúng thế,” tôi quá nhận. “Dĩ nhiên là chưa hẳn lúc nào thì cũng vậy.”

Thực ra tôi chỉ nỗ lực giữ hòa khí. Nhưng, việc này có kết quả tốt với Sophia.

Thực tế là các bậc phụ mẫu mã Trung Quốc có thể làm hầu như điều hình như là không tưởng so với người châu âu - thậm chí là cả các hành động có thể đem ra khiếu nại tụng theo luật pháp được. Những người mẹ Trung Quốc nói cách khác với các đàn bà của mình rằng, “Này đồ lớn ị cơ - sút cân tức thì đi.” Ngược lại, các bậc bố mẹ phương Tây lại rung rộng vòng khi nói đến vấn đề đó, bằng cách nói về “sức khỏe” với chẳng khi nào dám đụng va đến các từ ban đầu bằng chữ “b” ấy.

Và kết quả là con cái họ vẫn nên dùng cho liệu pháp tâm lý để điều trị việc ẩm thực bừa bãi và chán ghét bạn dạng thân mình. (Có lần tôi cũng nghe thấy một ông cha phương Tây chúc mừng cô con gái đã trưởng thành của chính mình bằng việc bảo rằng cô ấy “xinh đẹp mắt và tốt giang ko ngờ”. Sau đó, cô gái nói cùng với tôi rằng điều đó khiến cô ấy cảm giác như mình là 1 thứ loại bỏ đi vậy). Tín đồ Trung Quốc hoàn toàn có thể thẳng thừng sai bảo cho con cái trong khi những ông bố chị em phương Tây chỉ hoàn toàn có thể yêu cầu bé cái nỗ lực hết mức độ mình.

Là người Trung Quốc, phụ huynh có thể nói, “Đồ lười biếng. Vớ cả đồng đội trong lớp hồ hết đã văn minh vượt con rồi.” Ngược lại, các bậc bố mẹ phương Tây bắt buộc đấu tranh với những cảm hứng trái ngược của chính mình về thành tích, và nỗ lực thuyết phục bản thân rằng bọn họ chẳng hề bế tắc về việc con cháu mình đã bị loại bỏ ra sao.

Tôi đã suy nghĩ rất lung trong thời hạn dài về việc những ông bố người mẹ Trung Quốc rất có thể thoát khỏi các điều họ làm ráng nào. Tôi nghĩ bao gồm ba khác biệt lớn về hệ tứ tưởng giữa những bậc phụ huynh Trung Quốc và phương Tây.

Thứ nhất, tôi thấy rằng những bậc phụ mẫu mã phương Tây lo ngại thái thừa về lòng từ trọng của con cháu họ. Chúng ta lo về việc con cái họ sẽ cảm giác thế nào nếu chúng chiến bại trong việc gì đó, và họ luôn luôn luôn núm gắng khẳng định với con cái rằng chúng xuất sắc giang ra sao, đến dù hiệu quả của một bài bác kiểm tra hay một buổi biểu diễn bao gồm xoàng xĩnh đi nữa. Nói biện pháp khác, các ông bố bà mẹ phương Tây luôn lo lắng về mặt tinh thần của con cháu mình. Còn những bậc phụ mẫu trung hoa thì không. Họ quý trọng sức mạnh, chứ không phải sự yếu ớt đuối, và hiệu quả là họ đối xử khác hẳn.

Ví dụ, nếu như một đứa trẻ con về đơn vị với một bài kiểm tra ăn điểm A trừ (-), một đấng phụ mẫu phương Tây rất có thể sẽ hết lời khen ngợi nó. Còn bà mẹ china sẽ há hốc miệng ra đầy tởm hãi cùng hỏi xem sai ở đoạn nào. Ví như đứa trẻ ăn điểm B, vài bậc bố mẹ phương Tây vẫn có thể khen ngợi. Một vài bậc phụ chủng loại phương Tây sẽ bắt nó ngồi xuống với trách cứ con, mà lại họ sẽ cẩn thận để không khiến cho đứa trẻ cảm giác bất bình hay sợ hãi, và họ sẽ không còn mắng con cháu là “ngu xuẩn”, “vô tích sự”, hay hotline nó là “mối nhục”.

Nói một cách kín đáo đáo, những bậc bố mẹ phương Tây bao gồm thể băn khoăn lo lắng rằng con cháu họ không thực hiện tốt bài bình chọn hoặc không có năng khiếu về môn kia hay là có nào đó không ổn định trong việc giảng dạy và ở môi trường xung quanh giáo dục của trường. Giả dụ điểm số của con cháu không tăng, việc sau cùng họ rất có thể làm là thu xếp một cuộc gặp mặt gỡ cùng với hiệu trưởng để giãi tỏ mối ngờ vực về giải pháp dạy môn học tập đó, hoặc nghi ngờ năng lực của giáo viên.

Nếu một đứa tươi trẻ Quốc bị điểm B - vấn đề này chẳng bao giờ xảy ra - thì việc trước tiên sẽ là nổ bùng một cơn tức giận với gào la thét lác, vò tóc bứt tai. Sau đó, người mẹ Trung Quốc cuồng loạn sẽ chỉ dẫn cả tá mà có thể tới cả trăm bài xích kiểm tra luyện tập, với làm chúng cùng với con cháu mình mang đến chừng như thế nào nó đã đạt được điểm A new thôi. Các ông tía bà mẹ china thường yên cầu điểm số tuyệt vời nhất vì bọn họ tin rằng bé mình có thể đạt được chúng. Nếu con cái họ không dành được điều mong muốn ấy, các bậc phụ huynh người trung quốc cho rằng chỉ tất cả một nguyên nhân vì đứa trẻ đang không cần cù đúng mức.

Đó là lý do tại sao phương án cho hầu như điểm số không đạt yêu cầu luôn là quở mắng tới nơi, trừng phạt, cùng hạ nhục con cái. Các bậc bố mẹ người china tin rằng con cái mình sẽ đủ sức chịu đựng đựng nỗi hổ thẹn với từ này mà tiến cỗ hơn. (Và lúc một đứa tươi trẻ Quốc làm được điều nào đấy giỏi giang, chúng sẽ nhận thấy đầy ắp mọi khen ngợi ko tiếc lời của phụ huynh khi ngơi nghỉ nhà).

Thứ hai, những ông cha bà mẹ trung quốc tin rằng con cái mang ơn bọn họ về tất thảy. Lý do của điều này chẳng mấy rõ ràng, nhưng chắc chắn là là một sự phối kết hợp giữa lòng hiếu thảo của Đạo Khổng với thực tế là các bậc phụ huynh đã quyết tử và làm không ít điều cho con cháu mình. (Và thực tiễn là các bà mẹ trung quốc nằm gai nếm mật, chi ra hàng giờ đồng hồ đeo tay dài dặc mệt nhoài đích thân kèm cặp, dạy dỗ, khảo bài, và kiểm tra nhỏ cái). Cho dù gì đi nữa, cần hiểu rõ rằng trẻ em trung hoa phải khôn lớn để trả ơn phụ huynh bằng việc vâng lời và khiến họ từ hào.

Ngược lại, tôi không nghĩ fan phương Tây bao gồm cùng ý kiến về món nợ ngôi trường kỳ của con cái với phụ huynh như vậy. Jed tất cả quan điểm hoàn toàn trái ngược cùng với tôi, “Trẻ con đâu bao gồm chọn phụ huynh cho mình,” bao gồm lần Jed nói cùng với tôi. “Chúng thậm chí còn còn chẳng được lựa chọn là gồm ra đời hay là không nữa kia. Chính những bậc bố mẹ đã khiến chúng ra đời, bởi vậy họ đề xuất có trách nhiệm nuôi nấng bọn chúng chứ. Con nít chẳng nợ nần gì bố mẹ cả. Những ông bố mẹ có bổn phận đề nghị lo cho con cái của mình.” ý niệm kiểu này thay đổi tôi thành một thứ hết sức tệ sợ trong mắt những bậc phụ mẫu mã phương Tây.

Xem thêm: Lịch Thi Đấu Đội Tuyển Việt Nam, Lịch Thi Đấu Vòng Loại World Cup 2022 Châu Á

Thứ ba, những bậc phụ huynh Trung Quốc tin rằng họ biết rõ cái gì là rất tốt cho con cháu mình, vị vậy bọn họ chẳng thèm đếm xỉa đến mong muốn và sở trường của chính lũ trẻ. Đó là lý do tại sao những cô phụ nữ người china không thể có chúng ta trai sinh hoạt trường trung học, và nguyên nhân trẻ em china không được phép ngủ tạm ở trại hè. Đó cũng là lý do tại sao ko một đứa tươi tắn Quốc làm sao dám nói với mẹ chúng rằng, “Con đóng góp một vai trong vở kịch làm việc trường! bé là Villager lắp thêm Sáu. Con đề xuất ở lại trường nhằm diễn tập hằng ngày từ 3 giờ đến 7 giờ, và con cũng phải lấn sân vào các cuối tuần nữa.” cầu Chúa tương trợ cho ngẫu nhiên đứa tươi trẻ Quốc nào cố gắng làm điều này.

Xin đừng hiểu nhầm tôi: Điều đó không tức là các bậc phụ mẫu trung quốc không suy nghĩ con chiếc họ. Mà hoàn toàn trái ngược hoàn toàn. Họ sẵn sàng từ bỏ tất cả mọi thiết bị vì con cháu mình. Đây chỉ là một trong những kiểu dạy dỗ dỗ con cháu hoàn toàn biệt lập mà thôi. Tôi để ý đến về sự việc này như người Trung Quốc, tuy nhiên tôi biết không ít bậc cha mẹ không buộc phải là người trung hoa – thường là fan Hàn Quốc, Ấn Độ, hoặc Pakistan – cũng có thể có tư tưởng y hệt như vậy, do vậy hoàn toàn có thể đó là 1 trong những vấn đề của fan nhập cư. Hoặc có thể là sự kết hợp giữa người nhập cảnh với vài nền văn hóa truyền thống khác.

Jed lại được nuôi dạy theo một kiểu vô cùng khác. Cả cha lẫn bà mẹ Jed đều chưa phải người nhập cư. Sy cùng Florence cùng có mặt và bự lên ở gần Scranton, Pennsylvania, trong một gia đình Do Thái bao gồm thống nghiêm khắc. Cả hai đông đảo mất bà bầu từ lúc còn nhỏ, đều phải có tuổi thơ đau đớn và không mấy dễ dàng chịu. Sau khi lấy nhau, bọn họ lập tức bong khỏi Pennsylvania ngay trong khi có thể, cuối cùng đã ổn định cuộc sống đời thường ở Washington - Jed và những anh trai chị gái đều khủng lên ở đây. Khi làm phụ thân mẹ, Sy và Florence đưa ra quyết định sẽ cho nhỏ cái không gian riêng và được từ do, thứ mà lại họ không có được khi còn nhỏ. Họ tin cậy vào lựa chọn cá nhân và giá trị của độc lập, sáng sủa tạo cũng như những yên cầu về quyền hạn trong một chừng mực như thế nào đó.

Đó là 1 thế giới khác hẳn với nhân loại của bố mẹ tôi. Phụ huynh Jed được cho phép anh lựa chọn việc anh muốn hay là không muốn đùa vĩ cố kỉnh (anh ấy đã từ chối và tiếng thì hối hận hận) cùng coi anh ấy như 1 người trưởng thành có quan điểm riêng. Bố mẹ tôi không lúc nào cho tôi ngẫu nhiên lựa chọn nào, và không khi nào hỏi chủ ý tôi về bất cứ điều gì. Hàng năm, bố mẹ Jed khiến cho anh được vui chơi và giải trí suốt cả mùa hè với anh trai và chị gái tại một ngôi bên thuộc vùng xóm quê được điện thoại tư vấn là Crystal Lake (Hồ trộn lê); Jed nói rằng sẽ là quãng thời gian tuyệt đối nhất trong cuộc đời mình, và chúng tôi cố cố kỉnh đưa Sophia cùng Lulu tới hồ nước Pha lê khi nào có thể.

Trái lại, tôi lại đề nghị mang theo máy tính đã được xây dựng - tôi ghét mùa hè. (Katrin cũng vậy. Đó là cô em gái yếu tôi bảy tuổi và là các bạn tâm giao của tôi, rất giỏi lập trình thứ tính, đã buộc phải ngấu nghiến hết các loại sách về ngữ pháp cùng tự học các mẫu câu nhằm giết thời gian). Cha mẹ Jed gồm khiếu thẩm mỹ tốt và tài nghệ riêng. Còn phụ huynh tôi thì không. Phụ huynh Jed bỏ ra trả một phần chứ chưa hẳn là tất cả giá cả học tập của anh ấy. Còn bố mẹ tôi thì luôn chi trả vớ cả, tuy nhiên họ luôn luôn trông đợi được chăm sóc, đối xử kính trọng với tận tâm từ con cái khi họ già cả. Bố mẹ Jed thì, dĩ nhiên, chẳng lúc nào có niềm hy vọng đó cả.

Bố mẹ Jed thường đi nghỉ cơ mà không đem con cái cùng đi. Chúng ta đi du lịch cùng với đồng đội tới phần đông nơi đầy nguy khốn kiểu như Guatemala (nơi đầy rẫy những kẻ bắt cóc tống tiền), Zimbabwe (nơi tín đồ ta vẫn còn đấy săn bắt hái lượm), tốt Borobudur, hoặc Indonesia (nơi họ đang nghe được gamelan). Bố mẹ tôi không bao giờ đi nghỉ mà không tồn tại con dòng cùng đi, điều này có nghĩa là công ty chúng tôi nghỉ ở trong số những nhà ngủ rẻ tiền. Thêm nữa, từng phệ lên ở những nước đã phát triển, cha mẹ tôi không khi nào đến Guatemala, Zimbabwe, giỏi Borobudur dù thậm chí còn nếu có ai đó ý kiến đề nghị chi trả đến họ; thay vị đó chúng ta tới những nước châu Âu, khu vực được các Chính che bảo hộ.

Mặc cho dù tôi và Jed không thảo luận dứt khoát về việc này, cơ mà về cơ bạn dạng chúng tôi gia hạn cách nuôi dậy con cái của người trung quốc trong gia đình. Gồm một vài nguyên nhân về chuyện này. Sản phẩm công nghệ nhất, giống hệt như nhiều chị em khác, chủ yếu là tôi thực hiện quá trình dạy dỗ con cái, điều này làm cho cách bảo ban của tôi chiếm ưu ráng hơn. Mặc dù tôi và Jed tất cả chung công việc và nghề nghiệp và tôi cũng bận chẳng kém gì anh ấy sống Yale, tuy vậy tôi mới là bạn phải đôn đốc những con làm bài xích tập về nhà, luyện tiếng chị em đẻ cùng tập tất thảy các phiên bản nhạc cho tất cả dương rứa lẫn vĩ cầm.

Thứ hai, ngoại trừ cách nhìn của tôi, Jed ủng hộ bài toán nuôi dậy con cái nghiêm khắc. Anh ấy thường phàn nàn về những gia đình mà các ông bố chị em không khi nào nói “không” với con cháu - hoặc là tệ hơn, nói “không” tuy vậy lại buộc chúng đề xuất tuân theo. Tuy vậy khi Jed rất xuất sắc việc nói “không” với nhị cô nhỏ gái, anh ấy lại chẳng hề kiên quyết với chúng. Anh ấy chẳng khi nào ép bắt buộc những việc như chơi bầy với những con nếu bọn chúng đã từ bỏ chối. Anh ấy ko phải biết tuyển lựa nào là đúng chuẩn cho những con. Với khi đó, tôi xuất hiện.

Nhưng chắc chắn điều đặc trưng nhất, công ty chúng tôi bị gắn với “phương thức” china này cũng chính vì những kết quả đến sớm tới mức khó có thể chối cãi. Những bậc phụ mẫu khác hỏi han thường xuyên về kín của bọn chúng tôi. Sophia cùng Lulu là phần nhiều đứa con trẻ gương mẫu. Ở chốn đông người, chúng tương đối lễ phép, biết quan tiền tâm, biết việc, và nói năng đâu ra đấy. Chúng là những học viên hạng A, và Sophia thừa xa các bạn cùng lớp đến 2 năm về môn toán. Bọn chúng cũng nói trôi tung tiếng quan tiền thoại. Và tất cả mọi người đều bỡ ngỡ trước kỹ năng chơi nhạc cổ điển của chúng. Nói một phương pháp ngắn gọn, chúng tương đồng một hình mẫu trẻ nhỏ Trung Quốc.

Nhưng cũng không trọn vẹn vậy. Thứ 1 tiên chúng tôi cùng các con về china năm 1999. Sophia cùng Lulu gần như tóc nâu, mắt nâu, và chẳng mang một nét đặc thù châu Á nào; nhưng lại chúng hồ hết nói tiếng Trung. Sophia ăn uống được tất cả các món lục phủ ngũ tạng của tất cả các loại sinh trang bị - chân vịt, tai lợn, ốc biển cả - một trong các những điểm lưu ý nhận dạng người trung hoa bị chỉ trích sinh hoạt khắp nơi trên cố giới.

Ở tất cả mọi nơi công ty chúng tôi đến trên khu đất Trung Quốc, thậm chí cả tp quốc tế Thượng Hải, các phụ nữ tôi hầu như thu hút được sự tò mò của đám đông bạn địa phương, họ nhìn chúng chằm chằm, cười cợt rúc rích, còn chỉ trỏ vào “hai con bé nhỏ người quốc tế nói tiếng Trung Quốc”. Ở Trung trung ương Chăn nuôi gấu trúc Chengdu (Chengdu Panda Breeding Center) trên tỉnh Tứ Xuyên, trong khi cửa hàng chúng tôi chụp hình ảnh bọn panda mũm mĩm bắt đầu sinh – hồng hào, co rúm, hồ hết sinh vật như ấu trùng thật thi thoảng khi tồn tại – thì các khách phượt người trung quốc chụp hình ảnh Sophia và Lulu.

Vài mon sau, lúc đã quay trở lại New Haven, nhân một lượt tôi đang chỉ dẫn cho Sophia như bí quyết một người china thường làm, nó ngắt lời tôi: “Mẹ ơi – con đâu chỉ có người Trung Quốc.”

“Có chứ, nhỏ là người china mà.”

“Không đâu mẹ ơi – chị em là tín đồ duy tuyệt nhất nghĩ như vậy đấy. Chẳng ai ở china nghĩ bé là fan Trung Quốc. Nhưng mà cũng chẳng ai ngơi nghỉ Mỹ coi bé là người trung quốc luôn.”

Điều này khiến cho tôi lo ngại vô cùng, nhưng cuối cùng tôi nói với con: “À, toàn bộ đều nhầm đấy nhỏ ạ. Nhỏ là bạn Trung Quốc.”

Sophia có cơ hội tham gia màn trình diễn trong một sự kiện âm nhạc lớn đầu tiên năm 2003 khi chiến thắng trong hội thi Concerto ở New Haven giành riêng cho tuổi lên 10, với giành được quyền màn trình diễn độc tấu dương cố kỉnh cùng dàn nhạc con trẻ New Haven trên Battell Chapel của đại học Yale. Tôi sung sướng phát điên. Tôi viết một bài xích về Sophia đăng bên trên tờ báo địa phương, và kế tiếp cắt bài bác báo đóng góp khung treo lên. Tôi mời rộng một trăm con người tới dự buổi hòa nhạc và tổ chức một buổi tiệc hoành tráng. Tôi sở hữu cho Sophia loại váy dài trước tiên trong đời với đôi giày mới. Ông bà nội ngoại các đến cả; trước thời gian ngày biểu diễn, người mẹ tôi vào bếp làm cả trăm mẫu há cảo, còn Florence thì làm cho tới 10 pounds cá hồi muối.

Trong lúc đó, ở “mặt trận” luyện tập, bọn chúng tôi bước đầu tăng tốc. Sophia sẽ biểu diễn phiên bản Rondo cho bọn dương ráng và dàn nhạc nghỉ ngơi cung Rê trưởng, 1 trong những những bạn dạng nhạc nâng cấp nhất với những người soạn nhạc. Mozart lúc nào thì cũng khó nhằn. Âm nhạc của ông danh tiếng là sinh động, không giống thường, sôi nổi, và không phải ráng sức - toàn các từ gieo nỗi ghê hoàng cho hầu hết nhạc sỹ.

Điều này chứng tỏ một điều là chỉ có những người rất trẻ hoặc sẽ già mới hoàn toàn có thể chơi nhạc Mozart xuất sắc được: những người rất trẻ bởi vì họ chẳng cần biết gì cả, còn là một người già cũng chính vì họ chẳng cần nỗ lực để gây ấn tượng với ai làm cái gi nữa. Bạn dạng Rondo nhưng Sophia sẽ chơi là thứ âm nhạc Mozart kinh điển. Giáo viên của Sophia, Michelle, nói với nó rằng, “Khi em chơi phần đông đoạn Rulat và các chỗ láy, hãy nghĩ đến rượu champagne hoặc nước xô-đa của Ý, toàn bộ bọt nước phần nhiều sủi tăm không còn trên bề mặt.”

Sophia đầy đủ sức đối mặt với bất kỳ thử thách nào. Con nhỏ nhắn sáng dạ lạ lùng, với rất nhiều ngón tay mượt dẻo nhưng lại linh hoạt. Nhưng, hơn hết thảy, nó luôn nghe mọi điều tôi nói.

Khi đó, tôi trở nên một sỹ quan huấn luyện. Tôi phân nhỏ phiên bản Rando, lúc thì theo những đoạn, khi thì theo mục đích. Shop chúng tôi mất một tiếng chỉ tập trung vào phân phát âm rõ ràng (làm rõ các nốt), rồi cho nhịp độ (với sản phẩm công nghệ nhịp), tiếp đó là cường độ (ồn ào, êm dịu, crescendo/mạnh dần, decrescendo/nhẹ dần), rồi đến phân nhịp (định hướng những dòng nhạc), vân vân và vân vân. Sản phẩm tuần trời, cửa hàng chúng tôi tập luyện tới về tối khuya mỗi ngày. Tôi ko tiếc phần lớn lời gắt gỏng, và thậm chí còn còn trở đề nghị thô bạo khi hai con mắt Sophia mọng nước.

Cuối cùng ngày vĩ đại cũng đến, tôi đùng một phát đờ đẫn hết cả người; tôi quan trọng nào điều khiển và tinh chỉnh được phiên bản thân bản thân nữa. Tuy thế Sophia lại có vẻ như hứng khởi. Ở Battell Chapel, lúc Sophia bước ra sân khấu cúi xin chào để biểu diễn phiên bản độc tấu, con bé nở một nụ cười rạng rỡ, với tôi chỉ có thể nói rằng là nó đã hạnh phúc. Khi Sophia biểu diễn bản nhạc - dưới vòm lá sẫm của cây sồi cổ thụ, trông nó thật nhỏ bé và gan dạ bên cây đàn - trái tim tôi thắt lại do một đợt đau không cơn cớ.

Kỳ 1: Người người mẹ Trung QuốcKỳ 2: Sophia Kỳ 3: LouisaKỳ 4: dòng họ Chua Kỳ 5: Gia tộc suy vongKỳ 6: Quy trình chuẩn mực Kỳ 7: bà mẹ Hổ may mắnKỳ 8: Nhạc núm của LuluKỳ 9: Vĩ cầm

**********************************************

Kỳ tới: Chú lừa trắng nhỏ xíu bỏng.Tất cả các bậc phụ vương mẹ thông thường đều mong muốn làm các điều tốt đẹp tuyệt vời nhất cho con cái của mình. Người trung quốc chỉ có quan điểm biệt lập về cách thực hiện mà thôi...