PNO - Chị thương nhỏ anh các như thế, bé bỏng cũng yêu mến chị như bà bầu ruột. Vậy mà anh nỡ làm sao giận chị chỉ vì chưng cái từ bỏ “con anh”.

Bạn đang xem: Bi kịch của những tấm ảnh cưới khi vợ chồng giận nhau


Bữa cơm về tối trôi qua trong nặng nề nề. Các bạn không ai nói gì, chỉ nhì đứa đàn bà ríu rít trò chuyện.

Trước đó, khi dịp dịch bùng phát ở quận bên cạnh, đứa con gái nhỏ đã nghỉ hè, anh chị yên tâm, còn đứa đàn bà lớn vẫn gần như đặn tới trường học luyện thi vào lớp 10.

Cũng vị chuyện nhỏ phải đến lớp giữa mùa dịch mà từ lo lắng, nhì vợ ck chuyển thành bào chữa nhau. Mấy ngày trôi qua cả nhì đều không có ai mở lời trước với đối phương. Anh cho rằng chị cứng đầu, chị chê anh bảo thủ. Không ai chịu nhịn nhường ai.

*
Anh nỡ như thế nào giận chị chỉ bởi 2 từ “con anh” - Ảnh minh họa

*

Hôm ấy thành phố chưa có lệnh giãn cách,chị băn khoăn lo lắng bàn với anh, giỏi là “mình xin cho con nghỉ, từ ôn sinh hoạt nhà”. Anh khổng lồ tiếng: “Em kỳ quá, làm thế nào mà từ ônđược. Không sao hết,nếu thực trạng nghiêm trọng, trungtâm luyện thi họ đang không cho học sinh đến”. “Chờ đến bao giờ mới call là nghiêm trọng. Anh đi xuyên suốt ngày không áp theo dõi tin tức, anh gồm biết gì đâu”, chị gay gắt.

Cũng bởi vì câu “anh tất cả biết gì đâu” cơ mà anh bực tức mắng chị. Không nén nổi bực tức, chị gào lên: “Vậy thôi con anh anh muốn làm những gì thì làm, em ko can thiệp nữa”.

Ngày hai fan lấy nhau, anh đã bao gồm một phụ nữ riêng, chị cũng vậy. Cả hai thống nhất sẽ không bao giờ để những suy nghĩ “con anh, bé em” len vào trong gia đình. Thật tâm chị khôn cùng thương nhỏ anh, đến mức đôi lúc anh còn tỏ ra ghen tuông tỵ, nói chị xuyên suốt ngày chỉ quấn quýt bọn trẻ cơ mà “bỏ rơi” anh. Điều nay mắn nữa của cả nhà là nhị đứa trẻ hết sức yêu yêu quý nhau, không còn có sự phân biệt.

Chị thương con anh như thế, băn khoăn lo lắng con bé ra ngoài có nguy cơ tiềm ẩn lây lây lan dịch bệnh, vậy mà lại anh mắng chị rồi anh giận do hai giờ đồng hồ “con anh” chị lỡ lời thốt ra.

Xem thêm: Bạn Bè Tề Tựu Ngày Giỗ Lê Công Tuấn Anh, Lê Công Tuấn Anh

Buổi tối, hai fan nằm quay sườn lưng vào nhau, người nào cũng giữ dòng tôi của mình. Chị hóng anh xin lỗi. Anh đợi chị mở lời. Không người nào chịu xuống nước trước. Cả hai số đông khó ngủ.

Buổi sáng sủa anh đi làm việc không nói gì cùng với chị. Cả ngày anh không hotline chị một cuộc điện thoại nào. Chị ra vào trông ngóng, thở dài, bao lần định call anh trước, tuy thế lại thôi.

Không khí trong bên nặng nề. Chị vẫn âu yếm anh và các con chu đáo, tuy nhiên tuyệt nhiên không mở lời. Chị thấy anh sao mà đáng ghét đến thế. Chị trách anh không hiểu chị, không cảm nhận được tình thân thương chị dành riêng cho con riêng của chồng. Anh thì cho rằng chị sẽ hứa sẽ không phân biệt “con anh con em”, vậy mà...

Hôm nay, tương tự như mọi ngày, anh đi làm từ sớm, với vẫn ko một cuộc gọi. “Để coi lì cho đến lúc nào”, chị nghĩ thầm.

Buổi chiều, vừa mở cửa, thấy y tế phường xuất hiện thêm trong hẻm, vì nhà hàng xóm có một trường đúng theo là F2. Trong khoảng thời gian ngắn ấy, chị quên mất rằng hai vợ chồng đang giận nhau, liền băn khoăn lo lắng gọi báo mang đến anh, dặn anh tranh thủ về sớm nhằm “lỡ bao gồm gì còn dọn đồ gia dụng đi bí quyết ly”. Anh nghe điện thoại mà cười: “Làm gì mà biện pháp ly chứ, đúng là lo xa”.

Rồi anh về mau chóng thật, như lời chị dặn. Thấy ba chị em con đang sẵn sàng bữa tối, cười cợt vang cả nhà, anh thấy mắt mình cay cay. Lao vào nhà, anh ôm chị trường đoản cú phía sau: "Không sao đâu, em gọi hỏi phường rồi, sản phẩm xóm giải pháp khá xa công ty mình, F1 của mình cũng mới là ca nghi thôi".

Hai đứa con gái reo lên nghịch ngợm: “Ba chịu đựng ôm bà bầu rồi”. Vậy là dở cơm tối thôi nặng nề.