Xe bus số 44 - Chuyến xe định mệnh

Luật sư Nguyễn Thanh Tuân

Xe bus số 44 - Chuyến xe định mệnhXe bus số 44 - Chuyến xe pháo định mệnhXe bus số 44 - Chuyến xe pháo định mệnh

Bạn đang xem: Chuyến xe bus định mệnh

*

*

*
giờ đồng hồ việt
*
English

Xem thêm: Phương Pháp Cắt Tạo Cành Nho Giúp Nho Ra Hoa, Đậu Quả Cho Cây Nho

*

*

Ở đời, thường khi mặc kệ cho điều ác hoành hành, vô cảm với đau khổ của đồng loại, thì cũng là tội ác. Còn khi đã xã thân mình giúp bạn hoạn nạn , thì mặc dù có giúp ko thành, thì cũng xứng đáng được tôn vinh.


Truyện ngắn này thuật lại một phim truyện của Trung quốc, cơ mà xin bạn hãy khoan đóng góp file này lại, hãy nén lòng hiểu thử nó xem sao. Của ai ai cũng được, miễn sao nó giỏi và ngợi ca điều tốt, bắt buộc không các bạn ?(Bình luận của Luậ sư Nguyễn Thanh Tuân

*
​Một chiếc xe bus chở đầy khách đang chạy trên đường đồi. Thân đường, tía thằng du côn tất cả vũ khí chú ý cô lái xe xinh đẹp. Chúng bắt cô ngừng xe và hy vọng “vui vẻ” với cô. Tất yếu là cô lái xe kêu cứu, nhưng tất cả hành khách hàng trên xe pháo chỉ đáp lại bởi sự yên lặng.

Lúc ấy một người bầy ông trung niên nom yếu ớt ớt phát lên yêu cầu bố tên du côn ngừng tay; tuy vậy ông đã biết thành chúng đánh đập. Ông rất khó chịu và bự tiếng kêu gọi những hành khách khác ngăn hành động man rợ tê lại dẫu vậy chẳng ai tận hưởng ứng. Cùng cô tài xế bị tía tên côn đồ lôi vào vết mờ do bụi rậm bên đường.Một tiếng sau, bố tên du côn với cô lái xe tơi tả quay trở lại xe và cô sẵn sàng chuẩn bị cầm lái tiếp tục lên đường… -“Này ông kia, ông xuống xe đi!” cô lái xe la lên với người bọn ông vừa tìm biện pháp giúp mình. Người lũ ông sững sờ, nói:-“Cô làm sao thế? Tôi mới vừa tìm cách cứu cô, tôi làm nỗ lực là không nên à?” -“Cứu tôi ư? Ông đã làm những gì để cứu vớt tôi chứ?” Cô lái xe vặn vẹo lại, cùng vài du khách bình thản cười. Người lũ ông thật sự tức giận. Dù ông đã không có tác dụng cứu cô, tuy thế ông không nên bị đối xử như vậy chứ. Ông khước từ xuống xe, với nói: “Tôi vẫn trả tiền đi xe phải tôi tất cả quyền nghỉ ngơi lại xe.” Cô lái xe nhăn phương diện nói: “Nếu ông ko xuống, xe sẽ không còn chạy.”Điều bất ngờ là hành khách, vốn lờ lảng hành vi man rợ mới đây của bọn du côn, đột nhiên nhao nhao đồng lòng yêu cầu người lũ ông xuống xe, chúng ta nói: -“Ông thoát ra khỏi xe đi, công ty chúng tôi có các công chuyện đang chờ và bắt buộc trì hoãn thêm một chút nào nữa!” Một vài quý khách khỏe hơn tìm cách lôi người đàn ông xuống xe. Ba tên du côn mỉm cười với nhau một cách láu lỉnh và bình luận: -“Chắc tụi bản thân đã giao hàng cô thiếu nữ ra trò đấy nhỉ!” sau nhiều lời qua giờ lại, tư trang của người bầy ông bị ném qua cửa sổ và ông bị xuất kho khỏi xe. Chiếc xe buýt lại khởi tiếp hành trình. Cô lái xe vuốt lại tóc tai và căn vặn radio lên không còn cỡ.Xe lên tới đỉnh đồi với ngoặt một cái chuẩn bị xuống đồi. Phía tay phải xe là 1 vực thẳm sâu hun hút. Vận tốc của xe buýt tăng dần. Khuôn mặt cô lái xe bình thản, nhị bàn tay giữ chặt vô lăng. Nước mắt trào ra trong hai mắt cô. Một thương hiệu du côn phân biệt có gì ko ổn, hắn nói cùng với cô lái xe: -“Chạy lờ lững thôi, cô định làm gì thế hả?”Tên du côn tìm biện pháp giằng đem vô lăng, nhưng chiếc xe bus lao ra bên ngoài vực như mũi tên bật khỏi cây cung.Hôm sau, báo địa phương loan tin một tai nạn bi quan xảy ra ngơi nghỉ vùng “Phục Hổ Sơn”. Một cái xe cỡ trung bình rơi xuống vực, tài xế cùng 13 du khách đều thiệt mạng. Người đàn ông đã trở nên đuổi xuống xe gọi tờ báo cùng khóc. Không một ai biết ông khóc đồ vật gi và vày sao nhưng khóc!Và hàng nghìn thắc mắc bật ra: bao nhiêu lần mình từng bàng quan với phần lớn giấy phút thiến nạn, trở ngại của người khác? Mà chúng ta hoàn toàn hoàn toàn có thể giúp đỡ? Đôi khi, bọn họ quá vô cảm với cuộc sống thường ngày quanh mình!