Ông đang bất lực khi tất cả lời khuyên cô bé đồng hương thơm trong cảnh ngặt nghèođi vào chốn phấn hương mưu sinh nhưng lòng trĩu ảm đạm vời vợi. Ánh mắt sau cặp kínhdày cộp của ông như đẫm nước mắt….

*
- Ông là nhà văn hóa lớncủa vn về ĐBSCL. Nội dung bài viết dưới trên đây hé lộ một góc nhìn về hoàn cảnh của cáccô gái miền Tây vào buổi “thị trường” “giao lưu giữ mở cửa” bùng nổ ở nước ta qualăng kính của ông…

Nhà văn quá gắng Sơn nam giới làbộ bách khoa toàn thư về xứ sở ĐBSCL, hay có cách gọi khác là miền tây nam Bộ. Lạ thường vàđáng bái phục nhất là do dự tự chạy xe, chỉ có thể bước đi bộ, vậy mà ông đang rảokhắp ngóc ngách vùng sông nước này mang lại tận cùng. Chắc rằng đến nay chưa có ai quenthuộc ĐBSCL như công ty văn tô Nam. Cùng với ông, ĐBSCL rõ như trong thâm tâm bàn tay mìnhvậy.

Bạn đang xem: Cái nhìn về con gái miền tây

Hơn 10 năm trước, công ty vănSơn nam giới tá túc bên trên căn gác trọ tầng 3 năm trên phố Nguyễn Văn Nghi, quận GòVấp (TP.HCM).

Gần vị trí ông trọ, tất cả một côgái thuộc quê Kiên Giang với ông chạm mặt chuyện khó khăn dưới quê, lên thuê chống trọở để buôn bán rau kế bên chợ mưu sinh mặt hàng ngày.

Mỗi buổi sớm cô thức dậylúc 3 - 4 giờ đồng hồ lấy thiết lập rau từ ngoài thành phố chở vào để kinh doanh nhỏ lại tìm sống.

Vốn có chút nhan sắc, nêncô bị đám thanh niên, bầy ông “quấy rầy”. Quấy rầy nhất và làm cho khổ độc nhất vô nhị là anhchàng... Cảnh sát khu vực!

Vì phận gái quê, ko hiểubiết nhiều nên những khi lên tp cô không công ty động sẵn sàng sẵn đối kháng xin trợ thời trútạm vắng (hồi ấy thủ tục nhiêu khê hơn hiện thời gấp nhiều lần), yêu cầu đành bắt buộc ở“chui”.


Nhà văn tô Nam bao gồm cái nhìn cảm thông sâu sắc về phụ nữ miền tây nam Bộ

Lợi dụng thay khó của cô, anh chàng cảnh sát khu vực biến chất kia gây khó dễ đủđiều để bắt cô đề nghị “chiều” anh ta. đa số lần đi nhậu về, anh ta rất nhiều tạt vàophòng trọ bắt cô gái “chiều”.

Không đồng ý là anh tadọa “bắt nhốt”, “trục xuất ra khỏi địa phương”! Vì solo thân độc mã, cô nàng quêmùa bắt buộc cắn răng chịu đựng đựng.

Cô gái xa xứ cam phận chịuđựng một thời gian thì vô tình gặp mặt nhà văn tô Nam. Biết là thuộc quê, đơn vị văn vàcô gái lập cập thân quen, xem như chú cháu.

Dần dà, cô nàng kể không còn nỗikhổ trọng điểm đang mắc phải chưa biết giải quyết ra sao. Bên văn nghe dứt vô thuộc bấtbình. Nhưng mà ông biết làm gì bây giờ, bên văn cũng chỉ nên “thường dân” như baongười thông thường khác?

Sau bao ngày suy nghĩ, ông“tư vấn” đến cô gái: “Thôi con làm ở nhà hàng karaoke đi, chứ tội gì phải khổcực quá cơ mà còn bắt buộc “phục vụ” miễn chi phí tụi nó nữa!”.

Thế là cô nàng trở thànhnhân viên quán karaoke trên tuyến đường Quang Trung, quận gò Vấp.

Nỗi đau với sự phân chia sẻ

Những cô gái dưới quê lêntìm vùng mưu sinh tại tp được công ty văn Sơn nam giới đồng cảm, xót yêu thương tớicùng.

Gần vị trí ông ở gồm vài cô gáimiệt vườn cửa hành nghề “ôm” ở các quán karaoke, cửa hàng nhậu. Ông chia sẻ với bọn họ nỗibuồn phải làm “nàng Kiều” nơi chốn thị thành.

Chỉ có điều, sự “tư vấn”của ông chỉ cho tới đó, còn sót lại ông mù tịt đề xuất mới có chuyện oái oăm. Có một cô “đikhách” không biết phương pháp “đề phòng” bắt buộc dính bầu. Khi phát hiện đang quá muộn đànhđể vậy sinh con.

Đứa trẻ con ra đời, bạn mẹcũng hết tiền sinh nhai đành buộc phải đi làm. Một mình ở vị trí thị thành, đứa bé khôngbiết giữ hộ đâu.

Nhà văn tô Nam khi ấy đãgần 80 tuổi xót xa cho bà mẹ con cô gái, bèn dìm lời…giữ cháu bé bỏng mới sinh! Ai thấycũng thương cảm cho “ông già nhỏ xíu yếu, lụm khụm siêng em bé nhỏ tuổi xíu”. Một tờ báolớn ở tp.hcm đã có nội dung bài viết về tình cảnh “cười ra nước mắt” của ông cơ hội ấy.

Xem thêm: Căn Chỉnh Lề Trong Word 2016 (Phần 10): Bố Cục Trang, Căn Lề Trong Word 2016 2013 2010 2007

Tuy nhiên, với đơn vị văn SơnNam, “đó là thú vui lớn” của ông.

Căn chống trọ của ông sốngcùng với những người dân, sinh viên tứ xứ dồn về thành phố mưu sinh, học tập tập.Gần 10 năm cuối đời, ông sống như khách trọ với bao người dân nghèo địa điểm phố thị.

Nhiều tín đồ chẳng biết ônglà ai, cứ nghĩ rằng ông già bị quăng quật rơi, cô đơn. Cho đến khi lưu niệm 300 năm thànhlập sài Gòn, xem ti vi họ mới biết đó là nhà văn lớn, nhà hóa mập của vùng đấtNam Bộ.

Cái lý ở trong phòng văn SơnNam

Trong ngay gần 10 năm “đi bụi”sống trọ ở đụn Vấp, buổi sớm nhà văn đánh Nam thường xuyên ra ngồi ở quán cà phê bụigần Nhà văn hóa quận trê tuyến phố Nguyễn Văn Nghi.

Anh Nguyễn Viết Tân, cộngtác viên của của Báo SGGP là fan phụ giúp ông liên hệ với những người quenthuộc; thỉnh thoảng chở ông đi đến các tòa soạn mang nhuận bút hoặc chuyển bàicủa ông tới các tòa soạn.


Con gái miền Tây: Ảnh minh họa

Nhà báo Tăng Quỳnh, lúc đó ở báo bạn Lao động nay về báo Tuổi Trẻ, công ty báoKhiết Hưng, báo Tuổi trẻ con thường chứa công chạy lên phía trên ngồi coffe với ông, giúpông đi dự các dịp nghỉ lễ lớn ở những tỉnh.

Câu chuyện đơn vị văn đánh Nam“xúi” một cô gái đi làm “nhân viên karaoke” khiến tôi suy nghĩ rất các và kéodài suốt thời gian sau này. Trong một lượt ngồi cafe bụi cùng với ông, hỏi về thânphận những cô gái miền Tây lên tp mưu sinh bằng những nghề “hương phấn”,ông ngậm ngùi:

“Đàn bà xứ bên dưới (tứcmiền Tây – PV) “hồng nhan bội bạc mệnh”. Con gái da trắng, ngộ lắm.

Ngày xưa còn nghèo,thiếu thốn, sáng sủa thức dậy làm cái gi có bàn chải tấn công răng như bây giờ, bắt buộc lấy caukhô chà răng cho trắng. Vậy mà lại mấy "thằng Tây" chết mê bị tiêu diệt mệt. Nay thứ chấtnhiều, hổng thiếu lắp thêm gì chào bán đầy xung quanh, nhưng làm nên tiền làm việc dưới khó khăn khănlắm.

Đàn ông xứ dưới ăn uống nhậutối ngày, sao lo nổi mang lại người bọn bà. Nhưng nhậu nhẹt hoài thì sanh đủ triệu chứng đủtật, người đàn bà phải chịu đựng hết. Do vậy, đàn bà lớn lên thấy cảnh vậybuồn lo, sợ hãi đời mình cũng phải chịu đựng đựng hầu như điều chướng tai sợi mắt, kiếm tìm cáchthoát thân. Lên tỉnh thành không nghề nghiệp, kiếm việc làm ra tiền nuôi thânkhông dễ. Thôi thì…”.

Tới trên đây giọng ông chùngxuống. Ông sẽ bất lực khi có lời khuyên cô nàng đồng hương thơm trong cảnh ngặt nghèođi vào chốn phấn hương mưu sinh cơ mà lòng trĩu bi hùng vời vợi. Ánh đôi mắt sau cặp kínhdày cộp của ông như đẫm nước mắt….

Gần 10 năm sau dạt dẹo khắpcác vùng sông nước ĐBSCL, thêm bó với vùng đất này, càng ngấm thía hơn số đông gìmà công ty văn sơn Nam vẫn nói.

Mảnh đất trù phú bậc nhấtthế giới này mà không có đủ hồ hết “cây bách”, “cây tùng” cho người phụ thiếu phụ nươngtựa đời mình, nhằm họ đề xuất “ra đi” cùng với bao hờn tủi, nước mắt chất cất hay sao?

Tuy nhiên, đây chưa phải lýdo duy nhất. Trong buổi giao lưu văn hóa với các dân tộc, quốc gia, câu hỏi hônnhân “dị chủng” là bình thường. Dẫu vậy trên mảnh đất nền này mấy cô bé nào đượchưởng diễm phúc đó?

Phần khủng họ nên làm “nàngKiều” hy sinh đời mình, dấn thân vào tuyến đường vô định để “cứu” thân phụ mẹ, anh emđang sống sinh hoạt nhà!