Hôm qua đọc bài viết: "Con gái không về thăm ba chị em vì mang cảm" nước mắt tôi rưng rưng, cảm giác đau nhói vào lòng, không dám chia sẻ với ai.

Bạn đang xem: Hài tết 2011 ai cũng được yêu


Nhà tôi bao gồm hai anh trai và một em gái, hiện nay anh trai có mái ấm gia đình ở xa, tôi cũng có chồng, chỉ tất cả vợ ông xã em gái ở chung với cha má. Tự nhỏ, em được má cưng chiều đề xuất không chạm tay vào bất kể việc gì trong nhà, má nói tôi là chị đề nghị làm hết đến em. 12 tuổi tôi tập đi chợ, làm bếp ăn cho tới việc công ty cửa, rửa chén bát. Em chỉ nạp năng lượng rồi đi học, đi chơi. Anh em ai ai cũng được má thương yêu trừ tôi, chưa một lần tôi nghe phần lớn lời ngọt ngào và lắng đọng từ má. Cô Bảy láng giềng nói tôi là nhỏ ghẻ, chưa phải con ruột: "Tụi nó là viên vàng, còn mi là viên than".

Năm tôi tốt nghiệp lớp 12, rất mong mỏi lên tp sài gòn học tuy vậy thấy mái ấm gia đình khó khăn đề xuất xin đi làm, giảm gánh nặng mang đến má. Hai năm sau, em tôi lên tp sài thành học, má tự hào khoe em nó học giỏi, thi đậu cao đẳng chứ chị nó học tập dở ko thi nổi đại học đâu. Nghe nhưng mà chua xót, má thật sự thiếu hiểu biết nhiều tôi. Như ý cơ quan tiền tạo đk cho tôi vừa có tác dụng vừa học, sau cùng tôi cũng có tấm bằng đại học, minh chứng rằng tôi ko dở như má nghĩ. Còn em, mấy năm trời, tốn băn khoăn bao nhiêu chi phí của mới lấy được bằng trung cung cấp kế toán.

Xem thêm:

Ngày tôi có nhiều người theo đuổi, má nói: "Mày làm cái gi mà hết đứa này cho đứa khác theo?" dù tôi không ham mê ai trong các họ, đi dạo cũng không đủ can đảm đi. Tôi luôn luôn nghĩ buộc phải giữ mình, ko để ba má xấu hổ. Riêng rẽ em bao gồm quyền đi du lịch, nạp năng lượng chơi với bạn trai, em có bầu trước lúc cưới má cũng ko phản ứng gì. Cho dù má luôn luôn miệng răn dạy tôi là đàn bà như vậy lỗi thân mất nết. Bao nhiêu điều tốt đẹp má mọi dành hết đến em, chỉ bản thân tôi là xấu. Tôi tủi thân, chỉ biết ngồi khóc một mình.

Tôi có ông xã ở xa nên vào buổi tối cuối tuần thường thiết lập đồ ăn trở về viếng thăm ba má, thấy đơn vị cửa bề bộn lại dọn dẹp, nghe bố má kêu than vợ chồng em nạp năng lượng ở không gọn gàng gàng, đắn đo lo. Phần đa việc nhà hàng siêu thị trong nhà cho đến đưa rước con đi học, cho con ăn, tắm đến con, em các đẩy không còn cho tía má. Hai đứa con trẻ của mình bệnh, má chuyên cả ngày, lúc má bệnh thì em mang kệ, ko biếu má được đồng nào cài thuốc. Nhà có đám giỗ, tôi xin nghỉ làm cho chạy về phụ dọn dẹp, nấu bếp nướng, vợ ck em thấy tuy nhiên xem như đo đắn gì, chỉ đợi cúng xong xuôi vào ăn. Nhiều lần tôi tận mắt chứng kiến em ăn uống nói hỗn hào với má, má vẫn lạng lẽ xem như không nghe. Hôm qua, tôi lại thấy một lần nữa, hết chống chịu nổi tôi to tiếng cùng với em, em cũng xược với tôi.

Bao nhiêu năm chịu đựng đựng thua thiệt tôi bùng nổ ra, fan má yêu thích cưng chiều tuyệt nhất lại là đứa mất dạy dỗ nhất. Em xem ba má, cả nhà trong gia đình như fan dưng. Em chần chừ mình sai, luôn luôn cho mình là đúng. Tôi hết sức giận, ko muốn trở lại viếng thăm nhà nữa. Em như ngày bây giờ cũng là lỗi một phần ở má. "Con hư tại mẹ, cháu hư trên bà", câu nói đó chưa khi nào sai. Tôi tin đời có nhân quả, phần đa gì em gây ra trong tương lai em đang gánh. Nhìn mẹ người ta yêu dấu nhau, tôi thấy chạnh lòng, mong gì mình trước đó chưa từng có em gái.